Quốc thủ Australia Jackson Irvine, người gia nhập J.League mùa này, nhận phỏng vấn podcast Australia, nói về tình hình giải Nhật.

Về việc gia nhập giải Nhật, Irvine cho biết: “Thách thức trải nghiệm mới, văn hóa mới, bóng đá mới”
Irvine tới Nhật, tính đến lúc phỏng vấn còn chưa đầy khoảng 4 tuần.
Dù vậy, bản thân anh nói rất tận hưởng môi trường mới.
“Nói thật, thật sự rất tận hưởng.”
Về chuyển nhượng sang Nhật, Irvine giải thích cảm giác giống khi từ Anh chuyển sang Đức.
Trong quá trình đá lâu ở cùng một môi trường, cuộc sống và sự nghiệp sẽ có “khoảnh khắc cần thay đổi”.
Với Irvine, lần chuyển sang Nhật đúng là thời điểm ấy.
Anh và vợ sắp đón đứa con đầu, mặt sống cũng đang bước vào thay đổi lớn.
“Trong cuộc sống và sự nghiệp, sẽ có khoảnh khắc thấy ‘chính lúc này’, phải đi thách thức trải nghiệm mới, văn hóa mới, bóng đá mới.”
Về Nhật, trước đó ở tầng bóng đá anh vốn luôn rất hứng thú.
Đặc biệt quan tâm triết lý đào tạo cầu thủ; đến nay nói chuyện với những cầu thủ từng đá J.League, cũng chưa từng nghe lời tiêu cực.
“Hỏi những người từng đá giải này, ai cũng chỉ nói chuyện tích cực.”
Giống như ở Đức đưa yếu tố mới vào bóng đá của mình, anh nghĩ ở Nhật cũng có thể thêm thứ khác.
“Tôi nghĩ ở đây cũng có thể thêm ‘mùi vị’ mới vào bóng đá của mình.”
Rào cản lớn nhất là “ngôn ngữ”
Mặt khác, một trong những khó khăn anh cảm nhận đầu tiên ở Nhật chính là ngôn ngữ.
Irvine đến nay luôn đảm nhận vai đội trưởng hoặc lãnh đạo, giao tiếp chủ động trong đội.
“Tôi luôn là lãnh đạo, kiểu lên tiếng, trong phòng thay đồ đóng vai nối người với người.”
Nhưng ở Nhật có rào cản ngôn ngữ.
Dù có phiên dịch riêng, nhưng xét nghĩa giao tiếp tự nhiên giữa cầu thủ, điều ấy khác trước rất nhiều.
“Làm việc trong khung giao tiếp khác, với tôi là thay đổi lớn.”
Dù vậy, khoảng 4 tuần sau khi gia nhập, khoảng cách anh với đồng đội cũng bắt đầu dần ngắn lại.
“Sau vài trận, tôi cảm giác đang từng chút phá bức tường.”
Dù xem vấn đề ngôn ngữ là khó khăn, dường như anh cũng lấy chính nó làm thách thức mới để tận hưởng.
“Cuộc đời chưa từng đổ nhiều mồ hôi đến thế”
Ngoài ra, tới Nhật còn khiến anh ngạc nhiên là môi trường mùa hè.
Irvine nhiều năm đá ở vùng Bắc Âu như Anh, Đức.
Từ đó tới cao điểm hè Nhật.
“Đá trong môi trường 34 độ, độ ẩm 80%, thật sự là thách thức lớn.”
Nghe nói khí hậu cũng ảnh hưởng phong cách thi đấu của anh.
Nói tới Irvine, đặc điểm là lượng vận động chạy diện rộng ở giữa sân.
Nhưng hè Nhật, cách dùng cơ thể và cách vào trận cũng phải đổi.
Trận về cơ bản bắt đầu lúc 19 giờ.
Dù vậy nóng và ẩm cũng không dễ hạ.
Tập cũng bắt đầu từ 9 giờ sáng, nhưng
“Dù làm rất sớm, cũng chẳng giúp được nhiều (cười)”
Anh nói.
Như giai thoại tượng trưng mức khắc nghiệt, anh còn tiết lộ trong trận sẽ đổi tất nhiều lần.
“Sau khởi động, trước trận, nghỉ giữa hiệp, khoảng đổi 3 lần tất.”
Và cả trong chân cũng ướt mồ hôi, nên cả lót giày cũng đổi.
“Cuộc đời chưa từng đổ nhiều mồ hôi đến thế. Thật sự ghê.”
Nhưng theo chính anh, số liệu như quãng đường chạy so với thời châu Âu không đổi nhiều.
Dù khổ vì khác môi trường, anh vẫn nắm nhất định về phong độ của mình.
Kagawa Shinji là “huyền thoại bóng đá Nhật”
Trong Cerezo Osaka có một sự tồn tại đặc biệt với Irvine.
Đó là Kagawa Shinji.
Khi được hỏi về Kagawa trong phỏng vấn, Irvine phản ứng ngay:
“Anh ấy là huyền thoại. Rất ghê.”
Kagawa từ Cerezo Osaka sang châu Âu, khoác áo Dortmund, Man United và nhiều câu lạc bộ.
Nghe nói điều khiến Irvine ấn tượng sâu không phải hồ sơ, mà thái độ hiện nay của anh ấy.
“Rất khiêm tốn.”
Ở Nhật có văn hóa tôn trọng tuổi và sự nghiệp, Kagawa trong phòng thay đồ dĩ nhiên cũng là sự tồn tại rất được kính trọng.
Dù vậy bản thân anh ấy không kênh kiệu, ở với người xung quanh rất tự nhiên.
“Anh ấy rất cởi mở, cũng chủ động giao tiếp.”
Ngoài ra,
“Giờ thể trạng cũng rất tốt. Với tư cách cầu thủ chuyên nghiệp thật sự xuất sắc.”
Irvine đánh giá cao thái độ ấy.
Bản thân Irvine vốn có cảm giác gần với Man United,
“Được ở cùng cầu thủ từng vô địch giải dưới Ferguson, thật sự rất ngầu.”
Anh cười nói.
Ở Nhật “trước trận bắt tay nhiều lần”
Bóng đá Nhật có luật và văn hóa khác châu Âu rất nhiều không?
Khi được hỏi thế, Irvine trả lời:
“Nói thật, không có chỗ cực đoan khác hẳn.”
Phần cơ bản như tập hàng ngày và vận hành câu lạc bộ không đổi nhiều so với châu Âu.
Nhưng ở phần chi tiết, anh cảm nhận đặc sắc Nhật.
Ví dụ trước trận.
Trong phòng thay đồ vòng một vòng, ra ngoài lại một vòng.
Và cầu thủ bắt tay nhau nhiều lần.
“Cảm giác trước khi trận bắt đầu khoảng bắt tay 15 lần (cười).”
Ngoài ra, ở Nhật cơ hội cúi chào cũng nhiều. Bản thân Irvine cũng,
“Khi nói cảm ơn, đã tự nhiên hơi cúi đầu (cười).”
Dường như anh đã bắt đầu nắm văn hóa Nhật.
J.League gần Đức?
Trên sân, anh thấy J.League khác các giải từng trải thế nào?
Irvine lấy ấn tượng hiện nay giải thích:
“Nhật trận hơi mở hơn Đức, đôi lúc kéo rất dài.”
Nhưng anh nghĩ điều ấy cũng có thể chịu ảnh hưởng nóng và ẩm mùa hè.
Nếu nhiệt độ hạ, cầu thủ phủ được diện rộng hơn, cách bung trận cũng có thể đổi.
Mặt khác, về đặc trưng chiến thuật đội, anh ngược lại thấy Nhật và Đức có điểm chung.
“Nhật và Đức, có lẽ giống nhau hơn Đức và Anh.”
Nhiều đội J.League vừa tổ chức chuyền từ hàng sau, vừa dùng chuyền dài khi cần.
Vừa có tiền đạo cao to, vừa có cầu thủ cơ động mạnh.
“Tôi nghĩ hầu hết đội đều dùng được cả hai cách.”
Bản thân khi đá ở Anh, ranh giới phong cách giữa các câu lạc bộ rõ hơn.
Có đội kiên trì chuyền đến cùng, có đội lấy đá phạt cố định và chuyền dài làm chính.
Xét nghĩa ấy, anh thấy bóng đá Nhật có nhiều lựa chọn gần Đức.
“Nơi đặc biệt” trải qua ở St. Pauli
Trong phỏng vấn, anh còn nói lâu về thời St. Pauli trước khi sang Nhật.
Với Irvine, ngày ở Đức
“Thật sự là trải nghiệm như phép màu.”
Anh nói.
Đó không chỉ là nơi đá bóng.
Câu lạc bộ, khu vực, âm nhạc, văn hóa, quan hệ bạn, cuộc sống với vợ.
Mọi thứ hòa một.
“Đó là nơi vừa đá bóng trình độ cao, vừa tự do bày tỏ mọi phần cuộc sống, nhân cách và cộng đồng của mình.”
Anh nhìn lại, dù ở nước ngoài vẫn tìm được chỗ có thể gọi là “nhà” của mình, đó là trải nghiệm hiếm trong giới bóng đá.
Đưa câu lạc bộ trì trệ gần 15 năm lên Bundesliga
St. Pauli trước khi Irvine gia nhập, khoảng 15 năm chủ yếu quanh giữa bảng 2. Bundesliga.
Năm đầu gia nhập cũng tranh thăng hạng. Năm thứ hai cũng chỉ kém một bước.
Nhưng trong cạnh tranh với các câu lạc bộ ngân sách lớn hơn như Schalke, Bremen, mãi khó bù khoảng cách cuối.
Khi ấy trở thành sự tồn tại quyết định là HLV Fabian Hurzeler.
“Mảnh ghép cuối là Fabian Hurzeler.”
Ông đổi không chỉ chiến thuật.
Còn tâm thế cầu thủ.
Giới bóng đá trước đây thường nói “trận nào trận ấy”, nhưng ông từ đầu đã nói mục tiêu rõ.
HLV Hurzeler hỏi cầu thủ “lấy gì làm mục tiêu?”, cầu thủ trả lời:
“Muốn vô địch. Không phải thăng hạng. Muốn vô địch giải.”
Rồi HLV nói:
“Nếu lấy chỗ ấy làm mục tiêu, thì mỗi ngày phải đạt chuẩn ấy. Ông không nương tay, cũng rất triệt để. Mỗi ngày đều ép chúng tôi.”
Irvine nhìn lại.
Kết quả, St. Pauli hoàn tất vô địch 2. Bundesliga và lên Bundesliga.
“HLV cùng tuổi” và đội trưởng
HLV Hurzeler và Irvine gần như cùng thế hệ.
Nghe nói HLV chỉ hơn anh khoảng một tuần.
Vốn Hurzeler là trợ lý thứ hai của đội.
Vì thế khoảng cách với cầu thủ cũng gần.
Nhưng sau khi nhận ghế HLV, ông trong lúc không phá lớn quan hệ ấy, xác lập vị thế người chỉ huy của mình.
“Ông tìm được cân bằng: vừa giữ quan hệ tốt với cầu thủ, vừa trở thành lãnh đạo đòi kỷ luật.”
Nghe nói ông và Irvine khi ấy làm đội trưởng mỗi tuần nói chuyện riêng một lần, trao đổi thông tin không khí phòng thay đồ và trạng thái cầu thủ.
Irvine ấn tượng đặc biệt là “tư thế không sợ thảo luận” của HLV.
“Dù ý kiến khác, ông cũng không ghét thảo luận.”
Dù cầu thủ nêu nghi vấn hay ý phản đối, ông cũng lắng nghe.
Trên cơ sở ấy, đôi lúc cũng nói:
“Tôi hiểu rồi. Nhưng tôi nghĩ mình khác.”
HLV không áp hết mọi thứ lên người, mà trao đổi ý kiến vì mục tiêu chung.
Tư thế ấy dường như cũng là một nguyên nhân khiến đội mạnh lên.
World Cup đột ngột bắt đầu từ ghế dự bị
Về đội tuyển Australia, anh cũng nói chuyện thú vị.
Anh ra sân đội tuyển hơn 80 lần, nhiều năm là trụ cột, cũng từng làm đội trưởng.
Nhưng trận mở màn World Cup, Irvine không đá chính.
Bản thân anh cũng tiết lộ:
“Nói thật, rất ngạc nhiên.”
Trận giao hữu trước đại hội anh cũng đá, trước đó cũng tham gia nhiều trận.
Dù vậy, trong bóng đá không có vị trí được bảo đảm.
Khi ấy cầu thủ có hai lựa chọn.
“Là xả bất mãn ra, hay nghĩ mục đích chúng ta ở đây.”
Điểm mạnh đội tuyển Australia là đoàn kết thành một tập thể.
Chính vì thế, dù mình không đá chính, anh vẫn chọn ủng hộ cầu thủ ra sân.
“Cầu thủ cần sự ủng hộ hoặc kinh nghiệm của tôi. Thứ tốt nhất cho đội là tôi phát năng lượng tích cực từ bên trong.”
Và Irvine cũng có cảm giác: cơ hội thuộc về mình cuối cùng sẽ tới.
“Lúc ấy không chuẩn bị sẵn, mới là việc không nên làm nhất.”
Sau đó, trong trận có cơ hội đá chính, anh cũng đá phong độ khiến mình hài lòng.
“33 tuổi cũng tranh vị trí mỗi ngày”
Irvine nay 33 tuổi, vẫn nói:
“Mỗi ngày đều chiến đấu.”
Nhưng hơn là “chiến đấu”, anh giống đang tận hưởng cuộc cạnh tranh ấy hơn.
“Trận đấu không dừng vì ai.”
Dù là cầu thủ nhiều kinh nghiệm, vị trí cũng không được bảo đảm.
Dù tập hay thi đấu, đều phải không ngừng nâng trình độ mình.
“Phải luôn chứng minh mình là người nên ở đó.”
Anh ở Đức với tư cách đội trưởng trải thăng Bundesliga, cũng nhiều năm ra trận đội tuyển như trụ cột.
Dù vậy, anh vẫn nhảy vào môi trường mới ở Nhật, đối mặt khác biệt ngôn ngữ, khí hậu, phong cách trận.
Với Irvine, chuyển sang Nhật không phải lựa chọn ổn thỏa cuối sự nghiệp.
Ngược lại,
“Còn muốn thêm thứ mới vào bóng đá của mình”
Đó hẳn là một trong những thách thức của anh.
Vừa đá cùng đồng đội mới như Kagawa Shinji ở Cerezo Osaka, anh sẽ hấp thụ gì từ môi trường mới J.League?
Irvine 33 tuổi vẫn không ngừng đuổi sự thay đổi, thách thức của anh ở Nhật sau này cũng đáng chú ý.
Cập nhật lúc 2026-09-19 09:23